Chỉ có thể là yêu – Phần 4

05:34 |

Anh ta có quyền gì mà dám nói với những người quan tâm đến anh ta như vậy? Cô muốn túm ngay lấy anh ta mà quăng ra ngoài cửa. Không mảy may để ta đến lời châm chọc của bạn, anh chàng bác sĩ vẫn tiếp tục cười và đưa cho Long chiếc áo sơ mi, trong lúc đợi Long mặc áo anh ta tiến lại phía Thảo Nhi, đưa cho cô một tấm danh thiếp, từ tốn nói.

– Anh là Huy Khánh bạn của Long, rất cảm ơn em đã chăm sóc cho nó, tiền thuốc và bông băng anh sẽ hoàn lại cho em đầy đủ. Anh sẽ hẹn em vào một ngày khác để cảm ơn em còn bây giờ anh phải đưa nó ra viện để xem lại những vết thương này đã.

Cô đáp lại khô khốc.

– Không cần, anh cứ đưa hắn ra khỏi đây thật nhanh là coi như đã trả ơn tôi rồi, coi như chúng ta hết nợ. Tôi không muốn gặp lại mấy người thêm một lần nào nữa.

Long im lặng không nói gì còn Huy Khánh thì ngạc nhiên, ngạc nhiên vì đây là lần đầu tiên có người đáp lại sự cởi mở của anh bằng một thái độ không lấy gì là nhã nhặn mà đó lại là một người con gái, sự ngạc nhiên nhanh chóng biến thành sự thích thú, anh gật đầu.

– Tuân lệnh anh sẽ lập tức mang căn bệnh quái ác đã làm em buồn phiền này ra khỏi đây, anh biết vì nó nên em mới cau có như vậy đúng không? Và nếu không có nó chắc hẳn em là một người rất dễ thương.

cai-ket-cua-nguoi-vo-ngoan-phan-46

Lần này cô thoáng đỏ mặt nhưng khi mắt cô thoáng chạm vào đôi mắt sâu đầy gai góc của Long cô lại trở về với thái độ ban đầu, thái độ mà ai cũng biết là không thể thỏa hiệp được. Trước khi bước ra cửa anh ta cuối cùng cũng nói được một câu dễ nghe, dù là rất nhỏ cứ như anh ta chưa bao giờ phải nói ra câu đó vậy.

– Cảm ơn !

Long ghét nhất là nợ nần nên những gì nhận được hôm qua ngày mai hắn sẽ tìm cách trả cho bằng hết, anh không thể nào ngăn cản được cái cách sống bất cần đời và đầy mùi giang hồ của hắn được.

– Hôm qua biết mày bị nạn bọn thằng Năm “Đại Bàng” đã vào cuộc ngay rồi, tao cũng không hiểu tại sao cái thằng coi trời không bằng cái vung ấy lại chịu đứng dưới một ai đó nhỉ?

– Ý mày là gì?

– Không có gì (Khánh lắc đầu), chỉ là hắn từng tuyên bố sẽ không cúi đầu trước thiên hạ rồi cơ mà.

– Nhưng hắn lại chịu cúi mình trước tao chứ gì? Long cười nhạt “ tao đang nghĩ có khi nào có kẻ tiếp tay cho bọn giang hồ này liên quan đến ông bà già tao không? Vì rõ ràng chẳng có thằng du côn nào ở cái xứ này mà chưa nghe danh tao cả.

– Mày nghĩ là có kẻ muốn hại mày để uy hiếp ông bà già mày sao?

– Mày đừng quên thằng anh tao qua Úc không phải là đi du học mà chỉ vì bị đe doạ dữ quá nên không có gan ở lại thôi. Bọn nó không trực tiếp cản được ông bà già tao thì dĩ nhiên sẽ nhắm vào tao rồi.

– Một nước cờ sai lầm – Huy Khánh lắc đầu cười.

Long không cười anh quay mặt ra phía cửa kính, một hình ảnh vừa thoáng đến trong tâm trí anh, giấc mơ hồi sáng làm tay anh hơi run lên.

– Cảm ơn !

Khi cô hiểu ra câu nói đó thì họ đã ra khỏi nhà và bước chân của họ chầm chậm đi xuống cầu thang, cô khẽ thở dài và chợt tự hỏi “tại sao một người như hắn lại có một người bạn tốt và tử tế như thế được nhỉ?”

Ngồi trên xe hơi Long quay ra cửa kính, khoanh tay một cách lãnh đạm, dường như quên hẳn cô gái bé nhỏ trong khu tập thể đầu óc anh đang đuổi theo một suy nghĩ khác. Khánh ngồi bên cạnh im lặng khác hoàn toàn với anh bác sĩ lịch sự, hào hoa và ưa nói chuyện vừa rồi, Khánh cũng biết với Long mọi sự im lặng là tốt nhất.

– Thằng Vinh ổn chứ?

Cuối cùng Long cũng chịu nói chuyện.

– Nó bị thương nặng lắm nhưng còn may là hôm qua người dân quanh đó ra tay can thiệp nơi mới không có gì nguy hiểm đến tính mạng, tao đã lo cho nó chu tất rồi.

– Ừ…..còn lại để tao lo….

Một giọt mồ hôi lạnh lăn trên trán Huy Khánh, mỗi lần Long như thế anh lại thấy lo. Lớn lên cùng Long từ nhỏ anh hiểu rõ nhất tính khí của bạn mình. Với Long mọi thứ cần sự công bằng, cho và nhận cũng thế. Long gét nhất là nợ nần nên những gì nhận được hôm qua ngày mai hắn sẽ tìm cách trả cho bằng hết..

Còn tiếp..

Tôi đang phụ giúp đám tang thì mẹ gọi thất thanh: “Ra mà xem vợ mày mặc cái gì về này”

20:19 |

Đoán là vợ lại gây chuyện, tôi chạy ra thì cũng hoảng hồn không kém mẹ và mọi người.

Các chị cho tôi biết liệu có phải cô gái nào sau khi kết hôn cũng giống vợ tôi không? Chưa gì mà năm đầu tôi đã thấy thất vọng tràn trề không biết ngày rộng tháng dài sau này sẽ ra sao.

Tôi cũng nói thật là tôi mới kết hôn 1 năm thôi. Ai cũng nghĩ đây là khoảng thời gian 2 vợ chồng gần gũi nhau nhất. Thứ nhất là con cái chưa có thứ hai là chúng tôi còn trẻ nên có cơ hội đi lại nhiều nơi. Nhưng tôi lại thấy trong 1 năm em đã khiến tôi vỡ mộng bao lần.

Đầu tiên phải kể đến việc sạch sẽ của em. Trước kia lúc yêu nhau mỗi lần đi ăn, đi chơi vợ tôi đều xịt nước hoa thơm nức, quần áo váy vóc không một nếp nhăn. Nhưng cưới nhau về tôi mới biết em chỉ sạch khi bước chân ra khỏi nhà mà thôi. Nói đúng hơn thì nếu tôi không cầm chổi quét nhà có lẽ nhà tôi sẽ ngập ngụa vì rác.

ca-vo-cu-lan-tinh-moi-cung-luc-co-thai
Trước kia lúc yêu nhau mỗi lần đi ăn, đi chơi vợ tôi đều xịt nước hoa thơm nức, quần áo váy vóc không một nếp nhăn. (Ảnh minh họa)

Tôi tự nhận mình không phải người quá cổ hủ, việc nhà dù là nhỏ đến đâu, tôi cũng có thể làm dù những người đàn ông khác họ chẳng bao giờ đụng vào. Nhưng các bạn thử nghĩ xem, ngày yêu tôi, cô ấy trông đẹp đẽ làm sao, lúc nào hai hàng mi cũng cong vút, mái tóc mượt mà. Ấy thế mà lúc em ăn mặc ở nhà thì luộm nhuộm, có hôm ngủ dậy vợ tôi chẳng buồn chải tóc mà lấy tay cào vài cái, trông vẫn như tổ quạ.

Chưa kể đến việc em khá là vụng trong cách xã giao đối nội đối ngoại. Mẹ tôi ốm cũng tôi sốt sắng mua đồ rồi nói là vợ mua cho mẹ. Anh em họ kết hôn em cũng chẳng buồn đụng tay hay tháo vát việc nhà. Mà các bạn biết rồi đấy, ở quê thì dâu con càng xông xáo thì càng được yêu thương. Chứ nhìn vợ tôi ai cũng lắc đầu ngán ngẩm, thầm chê sau lưng là vợ tôi đoảng, vô duyên chẳng biết làm gì.

Không những thế, mấy hôm về quê bái tổ, em mang về bao nhiêu là váy ngắn, hở hang. Đúng là mặc như thế sẽ đẹp, nhưng cũng còn tuỳ vào ngữ cảnh chứ. May mà hôm đó tôi phát hiện ra sớm, vội vã đưa em đi mua vài bộ quần áo, nếu không, không biết em sẽ bị các cụ nhà tôi nói gì nữa.

Lần này chúng tôi đang chiến tranh lạnh cũng chỉ vì sự vô duyên của em. Chẳng là bác tôi ở quê mới mất, sáng ấy phải vội về nên tôi nhắn tin cho vợ thu xếp việc nhà rồi về sau. Ai ngờ khi tôi đang phụ mọi người lo việc cho bác thì mẹ tôi chạy vội bả vào lưng tôi: “Ra mà xem vợ mày nó mặc cái gì về đây này”.

Đoán là em lại gây chuyện, tôi chạy ra thì cũng hoảng hồn không kém mẹ và mọi người. Trong một đám hiếu mà vợ tôi có thể đi một đôi giày cao gót 5 phân, váy thì màu vàng chói lại sát nách thử hỏi có chấp nhận được không? Tôi vội kéo cô ấy đi mà xấu hổ kinh khủng.

Thế mà về nhà tôi mới nói vài câu vợ tôi đã giãy nảy lên là vội đi nên không kịp thay đồ. Thậm chí cô ấy còn bảo tôi gia trưởng. Tôi chán quá, thấy nhiều bạn cũng chia sẻ năm đầu lấy vợ về ngô nghê nhưng sau này sẽ đỡ. Tôi chẳng biết em có sửa được không chứ thật sự tôi thất vọng lắm.

Cú ngã định mệnh – Phần 48

19:54 |

Nhưng khi mình bắt đầu lim dim là lúc anh bắt đầu sờ soạng. (Oan cho gã rõ ràng tuổi con trâu mà cứ đòi cầm tinh con giả vờ )

Anh hôn mình, mình đáp trả, nụ hôn vồ vập của hai kẻ yêu nhau lâu ngày chưa được gần gũi. Trượt đôi bàn tay từ mái tóc xuống phần cơ thể, anh khởi động cúc áo đầu tiên.

Đột nhiên hình ảnh đó lại hiện về lương tâm mình bị cắn rứt.

– Anh à, bé có chuyện muốn nói với anh, bé biết là anh sẽ rất buồn đó không phải là chuyện tốt đẹp gì khi nói ra nhưng nếu giữ mãi trong lòng bé sẽ cảm thấy dằn vặt cả đời.

– Chuyện gì mà có vẻ nghiêm trọng vậy bé?

– Có thể khi nói ra rồi bé sẽ mất anh lần nữa, bé không mong đợi sẽ được anh tha thứ nhưng bé vẫn muốn nói ra cho nhẹ lòng.

– Bé làm anh lo lắng quá bé à.

– Bé không còn là bé nữa anh à, bé đã mắc một sai lầm nghiêm trọng.

Mình bắt đầu sụt sùi thật sự rất khó để mà kể lại chuyện này, anh cầm lấy tay mình.

– Sao vậy bé? Sao tay bé run thế này?

– Bé không biết phải bắt đầu như thế nào.

– Khó nói ra lắm à bé? Vậy thôi cũng được, anh không muốn nghe nữa.

– Không anh, bé phải nói ra chứ không mỗi lần bên anh bé không tự nhiên, cứ thấy tội lỗi.

– Vậy để lúc khác nói đi bé đang vui vẻ đột nhiên bé như vậy anh lo quá.

– Để bé bình tĩnh tí thì bé sẽ nói, bé nói ngay bây giờ.

– Vậy anh đợi.

– Anh còn nhớ ngày đám cưới của anh không ?

– Anh nhớ chứ bé, mới đây mà.

– Ngày đó bé đã rất buồn và tuyệt vọng mọi thứ như sụp đổ, niềm tin về tình yêu của anh dành cho bé cũng sụp đổ.

– Anh hiểu mà, anh biết bé đã rất buồn.

tim-tai-mat-may-ngay-gap-lai-ban-than-va-con-trai-cua-co-ay

– Bé tưởng như có thể chết đi sống lại.

Anh hôn nhẹ lên trán mình như một lời cảm thông.

– Để rồi trong lúc bế tắc bé làm điều dại dột.

Anh kiên nhẫn ngồi nghe mình chậm rái nói ra từng lời.

– Ngày đó thằng H vào tìm bé, lúc đó bé chỉ nghĩ là cần ai đó bên cạnh để không phải cô đơn, để không phải nghĩ ngợi.

Tiếng nấc làm lời nói mình ngắt quãng.

– Tụi bé đi chơi và bé đã uống một ít bia, uống để giải sầu uống để quên anh. Nhưng rồi bé say, H có thuê mọt khách sạn để qua đêm lúc đó vì mệt nên bé có nằm nghỉ lại khách sạn, bé tính nghỉ tí rồi về.

Mình nhận ra sự thay đổi trên nét mặt anh, anh cũng bắt đầu căng thẳng.

– H đã chiếm lấy bé và bé không kháng cự lại được nên đã sảy ra chuyện đó, bé không muốn chuyện đó xảy ra đâu anh à, bé cố gắng thoát nhưng vô dụng.

Câu nói vừa dứt thì lúc tiếng khóc mình thành tiếng, khuôn mặt anh đã biến sắc hoàn toàn. Anh đang ngồi còn mình úp mặt vào ngực anh mình cảm nhận rõ là tim anh đang đập rất mạnh, bàn tay anh nắm chặt. Mình đem tình yêu của mình ra đánh cược thêm một lần nữa , lần này không biết sẽ như thế nào, mình rất lo lắng. Anh im lặng và mình thì nức nở, hơn 20 phút trôi qua mà trạng thái vẫn không có gì thay đổi.

– Bé nín đi, đừng khóc nữa không sao rồi.

– Bé dơ dáy quá phải không anh ? Bé còn khinh bỉ bản thân mình mà anh cứ coi thường bé đi.

– Bé đừng nói thế anh không bao giờ coi thường bé, chỉ là anh hơi hoảng loạn.

– Bé biết anh sẽ không tha thứ cho bé, đó là một lỗi lầm to lớn mà không phải dễ dàng bỏ qua.

Anh cầm chặt tay mình và nhấc mình ra khỏi cơ thể anh.

– Anh không trách bé, anh chỉ thấy tức ở ngực quá.

Anh lại giữ im lặng một hồi.

– Anh nói gì đi ? Anh chửi hay mắng gì bé cũng được, bé nhận hết mà.

– Sao lại chửi bé ? Anh đang tự dằn vặt bản thân mình, anh đang trách bản thân anh.

……………………….

– Anh đang xót cho bé. Sao lại dể bé trải qua chuyện này chứ.

– Anh không có lỗi. Là do bé. Bé ngu muội.

– Bé ngẩng mặt lên đi. Giờ anh nói cho bé nghe nè.

Anh giữ thăng bằng cho cơ thể mình.

– Bé đừng thấy dằn vặt hay cắn rút lương tâm gì cả. Anh không trách bé. Không có chuyện tha thứ hay bỏ qua gì ở đây. Đó là sự cố mà bé không mong muốn và đó cũng một phần lỗi do anh, nếu anh không bồng bột kết hôn thì đã không có ngày đó. Bé hãy xem đó như một bài học. Anh cảm ơn vì bé đã thành thật với anh. Anh đã khổ sở biết bao mới tìm được bé, không thể vì lí do này mà lại buông tay bé. Nó không đáng. Bé sai, anh cũng từng sai. Chúng ta hãy quên đi tất cả và sống. Dù bé thế nào anh cũng trân trọng và yêu bé. Hứa với anh đừng nghĩ tới nó.

Mình lại khóc mỗi lúc một to hơn. Khóc không phải vì ăn năn hối hận mà khóc vì cảm động.

Sao anh có thể cao thượng đến thế cơ chứ.

Anh không những không trách mà còn thương mình hơn.

– Bé đừng khóc nữa. Bé khóc hay bé đau thì người xót vẫn là anh.

– Giờ bình tĩnh nghe anh hỏi nè. Sau chuyện đó rồi bé có sao không? Có chuyện gì xảy ra không?

Còn tiếp..

Chỉ có thể là yêu – Phần 3

19:29 |

Nghĩ đến đây Long loạng choạng bước xuống giường, cổ anh khô khốc bụng thì đau thắt lại, những vết thương trên người anh đã được băng lại và điều kì lạ là chúng làm anh không hề cảm thấy đau, anh tiến đến chỗ cắm đèn ngủ và lần bật công tắc điện, ánh sáng đèn điện khiến anh phải nheo mắt một lúc, anh đang đứng cạnh một cái bàn học và nhìn xung quanh hình như không có ai ở nhà, anh nhìn xuống bàn một tờ giấy nhỏ dán trên vua của anh “ nếu anh tỉnh dậy trước khi tôi về thì cứ mở nồi cơm điện lấy cháo ăn, ăn xong thì uống hai viên thuốc tôi đặt trên bàn, chiều tôi về tôi sẽ đưa anh về nhà “. Đến bây giờ anh mới cảm nhận được cơn đói, lâu lắm rồi mới có cảm giác này, mùi cháo thịt tía tô càng làm anh cồn cào khó chịu hơn. Anh đậy nắp nồi cơm điện lại và đi quanh căn phòng xem xét.

Một căn phòng nhỏ so với anh nhiều đồ nhưng nói chung khá gọn, có vẻ như đây là một phòng trọ toàn đồ con gái. Anh mở cửa bước ra ban công có một chậu sương rồng treo trên cao, cạnh ban công có một cánh cửa khác anh đẩy cánh cửa đó, nó dẫn sang nhà vệ sinh và nhà bếp. Thì ra đây là một căn hộ tập thể cũ trông cách sống của những người ở đây có vẻ tạm bợ.

Không ngó ngàng đến bát cháo thơm nức trong nồi anh nuốt hai viên thuốc và tìm điện thoại,nhưng hình như nó bị rơi ở ngoài đường đêm hôm qua rồi, anh cảm thấy chóng mặt kinh khủng rồi anh ngã vật xuống giường và chẳng biết gì nữa.

Long tỉnh dậy lần thứ hai thì thấy một người đang ngồi cạnh mình, một cô gái trẻ đang nhìn anh chằm chằm, mặt tái đi và có vẻ khiếp đảm. Thấy anh mở mắt ra cô ta đứng phắt dậy mắng như tát nước vào mặt .

– Anh muốn chết hay sao mà không ăn đã uống thuốc rồi hả?

Nếu Long biết Thảo Nhi đã hốt hoảng thế nào khi thấy anh nằm nửa người trên giường nửa người dưới đất, mặt tái mét và miệng sùi bịt mép thì anh sẽ hiểu tại sao cô lại giận dữ như vậy, nhìn bát cháo còn nguyên trong nồi và hai viên thuốc không còn cộng thêm những triệu chứng kia nên cô đoán ra ngay anh bị say thuốc. Nhưng Long không biết điều đó và anh nhìn cô, mặt lạnh.

– Tôi ăn hay không là ở tôi, tôi muốn sống hay chết cũng là ở tôi đừng nghĩ cô cứu tôi một lần thì có quyền dạy bảo tôi, ngay cả mẹ tôi cũng không dám nặng lời với tôi đâu, cô hiểu chưa?

Sửng sốt, đó là cảm giác duy nhất mà Thảo Nhi có lúc này, cô đã cứu một kẻ không nên cứu, anh ta bị bọn giang hồ rượt chém có lẽ cũng chẳng oan uổng chút nào.

– Phải rồi (cô lẩm bẩm), mẹ anh mà biết nặng lời với anh thì anh đâu có ra thế này, đúng là làm ơn mắc oán.

Cô thất vọng quay đi không nói thêm câu gì, cầm cốc nước đường chỉ còn non nửa ra bàn cô đưa điện thoại cho anh ta.

– Được, anh chết là quyền của anh nhưng làm ơn đừng có chết trong nhà tôi, cầm lấy và gọi người nhà đến rước anh đi. Tôi giúp anh thế là tận tình lắm rồi.

Long định nói gì nhưng rồi anh cầm máy lên bấm số điện thoại duy nhất mà anh nhớ được, cô nghe anh ta nói ngắn gọn một câu “gọi lại cho tao” rồi cúp máy ngay. Chỉ 3s sau người kia gọi lại, Long ngẩng đầu hỏi cô.

– Địa chỉ ở đây là gì vậy?

Thảo Nhi đọc địa chỉ, anh ta nhắc lại một lần rồi cúp máy ngay. Lại thêm một quãng thời gian im lặng đến chết người nữa, cả hai đều không nói câu gì. Thảo Nhi quay ra loay hoay với đống bài tập trên máy tính, mười lăm phút sau có tiếng bấm chuông cô đứng dậy ra mở cửa. Xuất hiện trước mắt cô là một anh chàng cao to không kém gì gã trong kia, anh ta cận và lối ăn mặc mang phong cách một thanh niên trí thức lịch lãm, mỉm cười chào cô anh ta hỏi bằng giọng tinh nghich.

bi-mat-kinh-khung-cua-chong-duoc-phat-giac-khi-toi-dang-nam-im-trong-cop-xe2

– Xin hỏi trong đó có một người nào làm em phải phiền lòng và em muốn tống khứ hắn đi ngay không?

Đoán anh ta là người mà gã Phong kia gọi đến, cô không cười cũng không trả lời chỉ né người cho anh ta bước vào, thấy cô im lặng vết khó chịu, anh ta lại tiếp tục.

– Chắc nó làm em bực mình đúng không? Để anh giúp em xua cái bực ấy đi nhé.

Cô vẫn một mực im lặng, anh ta bước vào trong phòng nhìn bạn mình đang ngồi trên ghế, anh ta quay lại tiếp.

– Thằng bạn anh không biết nó có phúc gì mà luôn gặp may thế chứ? Lần này không có em thì không biết có chuyện gì sảy ra nữa.

Hình như anh ta đang cố gắng để cô phải mở lời, Long cau có lên tiếng.

– Làm quái gì mà đến chậm vậy?

– Mày gọi lúc tao đang khám bệnh cho người ta mà.

– Lại khám ba vòng cho một con bé tốt mã nào chứ gì?

Thảo Nhi trợn mắt khi nghe thấy câu đó, cô thực sự không thể chịu đựng được cái kiểu ăn nói khó nghe và không coi ai ra gì đó.

Còn tiếp…

Kiếp yêu – Phần 20

19:09 |

Tôi ngồi ôm mặt khóc còn anh ta gẩy đàn tiếp, tiếng đàn làm tôi buồn thêm.

– Thôi anh đừng gẩy nữa tôi buồn thối ruột rồi.

Anh ta vòng khăn bịt mắt rồi lại dẫn tôi đi.

– Anh dẫn tôi đi đâu nếu bác gái biết sẽ nổi giận đấy, tôi không đi đâu.

Mồm nói nhưng chân vẫn đi, mở bịt mắt ra cảnh trước mắt tôi lại một lần nữa khiến tôi ngạc nhiên , tôi đang đứng trên một tấm kính phía dưới là cá heo con và cá heo mẹ đang lượn lờ phía dưới.

– Đẹp quá, sao anh biết chỗ này thế, nhà họ thật nhiều chỗ lạ đúng không? ( tôi nắm tay anh ta ). À , sao anh đeo mặt nạ mãi vậy , con bác chủ nhà ngày trước tôi gặp anh ta đeo khẩu trang , giờ thấy anh đeo mặt nạ. nhưng dù cho cá heo ở đây vui sướng nhưng không được tự do, nhà của chúng là biển, chúng ta đang nhốt chúng sự tự do mới là điều chúng cần hiện tại. Như tôi vậy, được ở trong căn nhà to nhưng tôi bị mất tự do vì tôi chỉ là cô con gái rơi của bố tôi mà thôi, họ ở biệt thự và tôi thấy tôi như một con ong được ở trong cái tổ mới nhưng đó không phải là nhà tôi.

Tôi cười rồi rơi nước mắt , rồi bảo anh ta.

– Cho tôi dựa 5p thôi nhé, chỉ 5p thôi , tôi ôm mồm. mẹ nhất định phải sống cùng con đến khi nhìn thấy con gái mẹ thành đạt có thể đưa mẹ đi du lịch khắp thế giới mẹ nhé.

Tôi sờ tay lên tấm kính lên cá heo mẹ và khóc to.

– Mẹ ơi…….

chet-lang-vi-nua-dem-chong-tron-vo-sang-go-cua-tom-tem-co-hang-xom1

Anh ta không gạt tay tôi và ngồi im nghe tôi kêu gào , nước mũi tôi chảy ra, tôi lau lau áo anh ta.

– Tôi xúc động quá, anh có bao giờ tới Việt Nam chưa? Nếu có thì gọi cho tôi nhé coi như có duyên , anh gẩy đàn hay lắm và tôi tin anh là người tốt vì anh đã lắng nghe nhứng gì tôi nói và có bạn gái thì dắt đi nhé hoặc vợ con.

Tôi thả tay anh ra không nắm nữa.

– Đấy nếu bạn gái thấy thì có phải ghen không?

Tôi cười cười rồi đứng dậy.

– Anh có thể cho tôi xem mặt anh không , để khi nào sang có thể nhận ra ( anh quay đi không nói gì ), số của tôi là 09xxxxx, nhớ gọi cho tôi nhé , nhớ nhé.

Tôi nói với đọc đi đọc lại , quay về phòng và cười thế là mình có thêm một người bạn cảm giác người đó rất cô đơn giống như mình vậy , nhưng trong tiếng đàn nỗi cô đơn đó có cả nỗi đau. Hôm sau ăn sáng bác cứ khóc sướt mướt còn Bình anh ta cứ nhắm mắt vì thấy mẹ anh ta cứ khóc lóc.

– Con rảnh qua đây thì gọi cho bác nhé.

– Chắc không có dịp đâu ạ, nhưng sau này con có điều kiện con nhất định quay lại đây.

– Alo cho ta , ta đặt vé cho con được mà ( anh ta để mạnh chiếc thìa húp canh xuống rồi đứng lên)

– Anh Bình có vẻ không thích cháu đâu, bao giờ bác sang liên lạc cho cháu nhé.

Tôi đi ra xe và bà không tiễn vì cứ khóc mãi, nhưng mới quen bà có 3 hôm bà thật sự quý tôi đó là cảm giác tôi cảm nhận được và tôi luôn tìm ngó người đàn ông đeo mặt nạ đó nhưng không thấy anh ta xuất hiện , hành trình quay về Việt Nam bắt đầu. Ra tới sân bay họ đưa cho tôi gói cá sống và bọc đàng hoàng , chắc bác gái tặng cho tôi tạm biệt nước Nhật đã để lại cho tôi kỉ niệm dù đẹp như giấc mơ nhưng nó cũng khiến tôi nhớ như một sự trải nghiệm trong tim. Về tới Việt Nam tôi lao về nhà gặp mẹ , mở cổng vào tôi gọi.

– Mẹ ơi con về rồi đây !!!

Nhà không có ai ở nhà , cô giúp việc nói.

– Sáng nay bà chủ ngất ông chủ thì không có nhà , tối qua ông vừa đi công tác.

– Vậy ai ở trong viện , mẹ cháu ở viện nào ạ?

Tôi chạy ra ngoài thì va vào Thư , cô ta đang bỏ đồ ra.

– Mày như con điên ý nhỉ, đi về không bảo ai, đột nhiên mất hút, anh Duy đâu mày mất tích anh ý cũng thế luôn , mày định true ngươi tao đấy à.

– Tránh ra tôi không có thời gian nói chuyện với chị.

Tôi chạy tới bệnh viện, mẹ nằm ở phòng nào tôi hỏi họ chỉ mẹ nằm ở phòng cấp cứu một mình mẹ thoi thóp.

– Mẹ ơi con gái về đây mẹ, cô Tình đâu sao cô ý không ở lại với mẹ?

– Không sao mẹ mệt nên ngất thôi, cô ý còn bận việc.

– Con sẽ không xa mẹ thêm bất kì giây phút nào nữa đâu mẹ ( tôi ôm chặt mẹ ).

– Ngoan con về rồi thì nằm lúc nữa mẹ con mình về lấy đồ rồi về nhà cũ nhé.

– Vâng , ở đó dù nhà cửa chỉ chắp vá nhưng con thấy hạnh phúc hơn mẹ ạ.

Ra tới sân bay họ đưa cho tôi gỏi cá sống và bọc đàng hoàng, chắc bác gái tặng tôi tạm biệt nước Nhật đã để lại cho tôi kỉ niệm dù không đẹp như giấc mơ nhưng nó cũng khiến tôi nhớ như một sự trải nghiệm trong tim, về tới Việt Nam tôi lao về nhà gặp mẹ, mở cổng vào tôi gọi.

– Mẹ ơi con về rồi đây, mẹ…..

Không có ai ở nhà , cô giúp việc nói.

– Sáng nay bà chủ ngất ông chủ thì không có nhà , tối qua ông vừa đi công tác.

– Vậy ai ở trong viên, mẹ cháu ở viện nào ạ?

Còn tiếp…

Kiếp yêu – Phần 19

19:09 |

Tôi ngồi nhìn họ cười cười và vỗ tay, rồi đột nhiên một người bị thua hất kiếm văng ra gần chỗ tôi , tôi ôm đầu …ôi cha mẹ ơi ( ôm cả hộp bánh vào lòng). Một người cầm kiếm, anh ta hất nhanh thanh kiếm để không bay vào người tôi, người đàn ông kia cúi chào tôi như vẻ xin lỗi, còn người hất thanh kiếm ra là anh ta rồi , anh ta bỏ mũ họ chào nhau rồi người kia đi ra, tôi vã mồ hôi.

– Ai cho cô vào đây???

– À , tôi muốn hỏi anh…..

– Ra ngoài ( không nghe mình nói câu gì đã đuổi ).

– Tôi không ra, anh nghe người khác nói đã chứ.

Anh ta cho kiếm vào bục để rồi thở dài có lẽ tức tôi.

– Hôm nay là ngày gì anh biết không? ( anh không trả lời), tôi hỏi thì anh phải nói chứ ? ( tôi bỏ chiếc bánh sinh nhật ra). Hôm nay là sinh nhật bác gái tôi vừa biết lúc chiều , để cám ơn bác gái tôi đã mua.

Vừa nói xong tôi ngẩng lên, anh ta đã ngồi dí sát mặt tôi và cầm tay tôi rất đau.

chay-tron-tinh-yeu22

– Ai cho cô cầm thứ này vào nhà tôi ( anh ta bẻ mạnh tay tôi rồi trợn mắt lên rất khủng khiếp), mẹ tôi cứu cô một lần không có nghĩa có thể cứu cô lần hai hiểu không hãy sống mà an phận rời khỏi đây.

– Tôi không biết là chuyện gì nhưng mà làm con sao anh lại quên sinh nhật của mẹ mình.

Anh ta tức giận rồi đứng lên rút thanh kiếm dí vào cổ tôi.

– Cô phải chết !!!

Anh ta không còn là người mà mình biết, sao lại thế được.

– Anh đừng có dọa tôi , tôi không sợ đâu.

Vừa nói anh ta giơ lên thì mẹ anh ta chạy vào:

– Đừng con , mẹ xin con.

Bác cầu xin như thể anh ta định chém tôi thật.

– Hãy trách mẹ đã đưa cô ta về đây con đã nói mẹ nên ném cô ta ra đường.

– Bác không phải sợ, con không sợ anh ta đâu đừng có dọa nhau, tôi xem phim nhiều rồi kiếm kia không phải kiếm thật.

– Tâm im đi, con im ngay. Mẹ sẽ đưa nó đi ngay bây giờ sẽ khuất mắt con, mẹ đã sai , mẹ nghĩ con đưa con bé về thì mẹ an tâm, mẹ xin lỗi ….mẹ xin lỗi.

Anh ta nhắm mắt rồi chém mạnh vào cánh cửa nứt ra , vậy không phải là kiếm giả tôi nuốt nước bọt rồi xoa tay.

– Đưa cô ta đi !!

– Cám ….cám ơn con !

Bà kéo tay tôi đi, tay tôi mềm oặt ra, tôi khóc.

– Con bị gãy tay rồi hay sao ý không cử động được, đồ dã man , anh là loại dã man.

Tôi khóc tu tu nhưng tay vẫn ôm chiếc bánh, bà đỡ tôi đứng dậy và anh ta quay đi không nói câu gì, về phòng bà gọi người đến băng bó cho tôi.

– Bác sĩ: Tiểu thư không sao chỉ là chệch khớp thôi.

– Vậy tốt rồi , thế là quá may rồi.

May con khỉ gì có cầm tay mà sái mịa cả tay con nhà người ta.

– Tâm tại sao con không nghe lời bác, con có biết rất nguy hiểm không?

– Con không hiểu, con chỉ muốn anh ta chúc mừng sinh nhật bác với con thôi , không ngờ anh ta nổi giận con cũng không biết tại sao.

– Lệnh cấm ở nhà này nó là người chỉ đạo, bác không có quyền gì trong ngôi nhà này ngoài quyền được làm một người mẹ , con hãy yên ổn rời khỏi đây con nhé.

– Khó hiểu quá, tại sao ạ? Sao không được tổ chức sinh nhật ạ?

– Bác nói rồi biết ít sẽ tốt hơn , con nghỉ ngơi đi.

– Khoan , nếu bác không tổ chức được thì con tự hát tặng, bác tự thổi nến được không, bánh con mua rồi mà…

-Sao mà được con…..

– Bác cứ tắt đèn đi ,con hát nhỏ anh ta không biết đâu.

Bà cười rồi xoa đầu tôi tắt đèn , tôi hát chúc mừng sinh nhật bà , rồi thổi nến , bà vui đến chảy nước mắt ngắn dài khiến tôi lúng túng.

– Bác không sao chứ?

– Không con ạ, bác hạnh phúc quá vì được gặp con , dễ thương gần gũi thân thiện lắm và đã cho thêm ngôi nhà này có chút sức sống mới , bác tin là như vậy , hôm nay ngủ với bác nhé.

Bà ôm tôi vào lòng rồi xoa xoa đầu tôi, nửa đêm thui tui tôi lại nghe thấy tiếng đàn, tiếng đàn thật buồn chắc chắn người đó đánh, bác gái ngủ thật say, tôi lại dậy đi ra ngoài theo tiếng đàn đến một khu vườn toàn hoa lan tím, ở đây rộng quá mình đi còn chưa hết. càng bước gần tôi lại thấy người đeo mặt nạ ngồi gẩy từng nốt nhạc, đêm rồi họ vẫn quay phim sao?. Tôi tiến tới gần mà anh ta không chút phản ứng, tôi bước gần thêm nữa anh ta dừng gẩy đàn và nhìn vào bàn tay băng bó của tôi.

– À, chào anh lại gặp nhau rồi,mặc dù không biết anh có hiểu không nhưng bác gái rất sợ tôi đến gần anh , chắc sợ gián đoạn khi quay phim.

Tôi ngó ngó xem có cái máy quay nào không, anh ta nhìn tay tôi.

– À cái này là do tên dã man trong nhà này , anh đưa tai đây.

Tôi kéo nói nhỏ vào tai.

– Anh ta mới cầm tay tôi thôi mà còn sái tay đây này, còn định cầm kiếm chém nữa chắc dọa tôi nhưng nói thật cũng sợ nên là anh gặp anh ta thì tránh tránh ra , rất xấu tính.

Tôi đập vai bĩu môi.

– Thật đấy, người gì sáng sủa mà xấu tính ( tôi ngồi rồi xuống chỉ lên trời), ngày mai tôi về Việt Nam rồi ở đó có người mẹ của tôi đang chờ tôi về, mẹ tôi ốm rất nặng có lẽ tôi thật sự sắp mất mẹ thật rồi, vậy mà cái người chủ nhà này anh ta không thèm để ý đến sinh nhật mẹ mình còn tức giận lên , tôi chỉ cần mẹ sống thọ đánh đổi thế nào cũng được , tôi chỉ còn mỗi mẹ thôi.

Còn tiếp…

Kiếp yêu – Phần 18

18:44 |

– Bác nói đi, con nghe đây mặc dù mới quen bác không hiểu sự việc thế nào nhưng con tin con sẽ cố để hiểu ( mình ăn nói ngu quá )

– Con nhìn ở đây có 5 ngôi mộ, đây là chồng bác và kia là hai đứa con trai bác ( tôi ngạc nhiên ), bác có ba đứa con trai, Bình là út. Hai anh trai của nó đã mất lí do thì bác không thể nói cho con được , bác chỉ còn duy nhất một mình thằng Bình….và hai ngôi mộ của hai người nằm bên cạnh là vợ của hai con trai bác ( tôi sốc , họ tại sao lại chết hết vậy ). Gia đình bác có những thứ rất khắc nghiệt mà không ai biết và bác hi vọng đời thằng Bình sẽ khác các anh nó, nhưng thậm chí nó còn tàn bạo gấp nhiều lần từ sau khi vợ nó chết ( tôi ngạc nhiên ).

– Anh Bình đã từng kết hôn rồi ạ???

– 21 tuổi nó đã từng kết hôn, cách đây 8 năm rồi và xác của vợ nó ôm đi đâu hay chọn ở đâu không ai biết và nó chưa từng rung động trước bất kì một người phụ nữ nào quanh nó , thậm chí nó sẵn sàng….( bà nói rồi ngừng lại )

– Anh ý chắc có nỗi khổ riêng hoặc yêu người vợ trước quá nhiều.

cuoi-nhau-3-thang-chua-mot-lan-chong-quen-dung-bao-khi-an-ai-va-su-that-dang-long

– Con hãy ghi nhớ khi bỏ mặt nạ ra có thể con người trở thành một người bình thường nhưng khi chúng ta đeo một lớp mặt nạ lên đó lại là người hoàn toàn khác rồi cô ạ, ta đau đớn lắm con ơi ( tôi nhăn mặt vì thực sự tôi không hiểu bà nói gì )

– Con thật sự không hiểu !!!

– Con giúp bác một việc được không???

– Việc gì ạ, nếu làm được con sẵn sàng, bác giúp con thì đúng hơn ( tôi gãi đầu ) con thì giúp được gì cho bác .

– Nếu ngày nào đó con chứng kiến con trai ta lạc lối, con có thể giúp ta không?

– Nhưng mai con về nước rồi , hơn nữa bác không nói được thì con nói sao được.

– Ta giả dụ thôi vì có thể ta nhầm lẫn gì đó, cơ hội thật sự không còn.

Bà ôm tôi khóc tu tu, không hiểu sao bác buồn như vậy. Rồi bà đưa tôi đi ăn nhiều món ngon và đến khu mua sắm và tôi thấy bà tới đâu họ cúi đầu tới đó có lẽ bà là khách vip, bà không hề thử chỉ thích là lấy , bà quay sang nhìn tôi chẹp chẹp.

– Ăn mặc kiểu gì thế này áo quá mỏng , mặc áo thế này con ốm ngất là phải thôi.

– Áo con hàng rẻ, mà con chưa bao giờ vào shop mua đồ, nhà con không có điều kiện.

– Khổ thân con, ta tặng con món đồ con thích cái nào cứ chọn.

– Thôi không cần đâu ạ, hàng đắt con không dám nhận đâu

Bà với chiếc áo long quàng lên cho tôi.

– Chuẩn luôn đẹp lắm rồi, chị đôi giày và chiếc váy ( tôi xua tay)

– Con không quen mặc váy đâu, mặc quần con thấy tiện , chân con ngắn nữa.

– Ngắn thì sao, ta chân cũng ngắn nhưng chúng ta đáng yêu hiểu không con.

Bà tính thật vui tươi, đi qua gian bánh sinh nhật bà đứng nhìn thở dài .

– Bác muốn ăn bánh kem không ạ?

– Không con ạ, chỉ là thấy chúng đẹp quá đã lâu vào sinh nhật ta chưa được thấy chiếc bánh như thế này.

Bác tuy được sống trong giàu sang nhưng đôi lúc tôi lại thấy trong mắt bác rất buồn có lẽ không có nỗi đau nào hơn khi mất con, bác đã mất đến tận hai người con.

– Bao giờ sinh nhật bác???

– Hôm nay này con ( tôi ngạc nhiên) có con đi cùng bác thế này là món quà tốt nhất rồi.

– Vậy tối nay cháu sẽ tổ chức cho bác được không ạ?

– Không được ( bà vã mồ hôi) tất cả những bữa tiệc tùng hay tiệc sinh nhật trong nhà đều không được làm .

– Tại sao ạ, bác là chủ nhà mà còn ai cấm được ạ ?

– Không được con ạ, quên đi nhé giờ đi mua nốt đồ rồi ta đưa con về ngủ sớm mai con đi sớm.

– Không ra khách sạn nữa ạ?

– Không lúc đó ta sợ hãi, nhưng ta nghĩ lại rồi sẽ không có chuyện đó nên không cần lo nữa.

Tôi không hiểu bà nói gì, bà đưa tôi về tới cổng lại bịt mắt tôi , rồi xe đi vào trong bà bỏ bịt mắt.

– Tâm con mua cái gì mà bọc kĩ vậy?

– Bí mật bác à !!!

Tôi cười tít cả mắt rồi ôm khư khư , thật ra đây là bánh sinh nhật tôi muốn tặng bác. Tối tối bác hỏi tôi:

– Có đói không xuống ăn cơm đi con?

– Con không bác, hôm nay con ăn nhiều con no lắm rồi.

– Uhm, vậy bác đi tắm trước nha ra sau hồ nước nóng tắm cùng bác không?

– Bác cứ thong thả đi con chờ.

Tôi cười hàm ý chờ bác tắm xong tôi sẽ bỏ bánh sinh nhật ra, nhưng mà anh Bình là con, anh ta không nhớ sinh nhật mẹ mình à, thật khó hiểu hay mình đi tìm anh ta nhắc nhỉ, đúng rồi. Tôi chạy ra ngoài hỏi người làm họ không trả lời, xí, chủ nào tớ nấy kiêu quá có mỗi bác gái hiền lành chu đáo thân thiện, các người không chỉ thì tôi tự đi tìm, chạy loanh quanh đi hai vòng rồi vẫn quay lại chỗ này , cái nhà này như mê cung.

Tôi đứng thở thì thấy anh ta đi phía bên kia cầu ( trong nhà có cầu khổ nhà như hoàng cung), tôi chạy theo nhưng anh ta rẽ lối nào không biết, bên trái hay bên phải nhỉ , tôi đánh liều rẽ trái thấy có ánh sáng trong phòng tập kiếm, tôi lò dò mở vào cười cười tay cầm chiếc bánh sinh nhật , anh ta đang đấu kiếm với một người nữa, thấy tôi đi vào họ mặc đồ đấu kiếm nên không biết ai là anh ta.

Còn tiếp…

Kiếp yêu – Phần 16

05:47 |

Tôi vừa gọi về cho mẹ.

– Tâm sao bây giờ mới gọi về cho mẹ , mẹ lo lắm biết không?

– Vâng con ổn cả , ngày kia là con về rồi mẹ.

– Nhà loạn lên rồi con ạ, thằng Duy nó nằng nặc đòi chia tay con Thư vừa nó gọ thẳng cho bố con.

– Cái này con cũng không rõ, kệ thôi mẹ con cũng không quan tâm nữa.

– Con Thư nó bảo do con hôm trước, nó bảo nó ngủ say li bì tỉnh dậy không thấy Duy và cũng không thấy con đâu , con nói rõ mẹ nghe xem.

– Mẹ không tin con à?

– Không phải mẹ không tin con mà Duy nó đã lấy Thư , con nên chấp nhận điều đó con ạ.

– Anh ta định hãm hiếp con đấy mẹ, còn con kể cả còn yêu cũng không làm trái đạo lí đâu.

em-khong-biet-cai-thai-la-cua-sep-hay-ban-than-chong

Tôi cúp máy rồi ngồi ở góc vườn khóc tu tu , tôi đứng dậy đi vào thì gặp anh ta cùng mấy người giúp việc đi tới , tôi thất thần đi qua va mạnh vào vai anh ta rồi cúi đầu.

– Tôi xin lỗi ( tôi ngẩng mặt lên anh ta sợ hãi lùi lại ) , gì thế tôi xấu đến mức anh cũng phải né cơ à ( tôi cười khúc khích). Nốt mai thôi là tôi về rồi nên đừng lo gì cả hiểu không ( tôi đập đập vai anh ta rồi xõa xượi đi vào phòng mẹ anh ta )

– Trời Tâm mặt con sao thế kia , đầu tóc nữa.

– Sao ạ…( tôi soi gương khuôn mặt rồi giật mình )

Đánh trắng bệch tạng do nước mắt nên chảy trông chỗ đen chỗ trắng , môi thì quẹt nước mắt quẹt cả sang ngang choe choét mồm, tôi vò đầu xong rồi , thảo nào họ cười đến tôi soi gương còn giật mình.

– Trời con đi rửa mặt đi, phấn này là phấn bột hoa tự nhiên nên có chút nước là nó chảy ngay.

-Vâng !!

Tôi quay đi bà phì cười, bên ngoài họ đang hô thứ gì đó bằng tiếng Nhật, mẹ Bình bảo tôi:

– Con ở yên trong này nhé đừng ra ( thấy tôi thắc mắc) , à họ quay phim ra chúng ta sẽ làm ảnh hưởng đến họ hiểu không?

– À con hiểu rồi, vâng.

Tôi nằm trên giường bà giới thiệu cho tôi về ảnh của bà và bố Bình.

– Con thấy nó giống ai???

– Giống bác trai nên đẹp trai ạ ( tôi thụt lại )

– Tốt tính con ta rất thích ( bà ôm đầu tôi xoa xoa ) có con ở đây ta rất vui nhưng có điều ta dặn con khi nào thấy có những người mặc đồ đen mà đông đông họ hô to đồng thanh như lúc nãy thì dù ở đâu con cũng nên nấp và tránh hiểu không? Tránh khó xử cho ta đó là điều cấm kị người lạ con ạ.

– Tại sao vậy ạ ???

– ừ , thì họ thuê mà chúng ta cứ đứng quấy nhiễu thì không ổn đúng không?

– Con hiểu rồi , đằng nào ngày kia con bay rồi mà bác yên tâm con không ra ngoài đâu.

Tôi cười rồi nằm ngủ thiếp đi trên giường nghe bà hát những bài hát tiếng Nhật thật hay, tôi thiu thiu mở mắt dậy thì có tiếng đàn, tôi bước ra ngoài mưa bay bay , tôi tiến ra phía vườn hoa một người đàn ông mặc chiếc áo choàng đen đang ngồi gẩy đàn tranh. Tiếng đàn buồn nhưng réo rắt cánh hoa bằng lăng bay bay trong cơn mưa phùn, tiếng đàn như đang oán trách điều gì đó thật đau thương, tôi bước tới gần người đó đừng gẩy, tôi bước tới gần thì thấy anh ta đeo mặt nạ ( người đàn ông hôm nọ )

– Xin lỗi tôi không cố ý rình trộm, chỉ là anh đánh hay quá, nhưng hơi buồn ( anh ta quay đi không nói gì ).

Mẹ Bình gọi:

– Tâm quay lại đây ngay nhanh lên con.

– Sao vậy ạ( quay lại đã không thấy anh ta đâu, gì chứ có đường hầm à)

– Bác bảo con ở trong phòng mà.

– Tại con nghe tiếng đàn nên con đi ra.

– Con không được lại gần người đó nghe chưa, may là không còn ai đứng ở đây nếu không thì không biết sẽ như thế nào nữa.

– Nhưng tại sao ạ???

– Có những người đôi lúc có thể làm con người nhưng đôi khi có thể làm con thú lúc nào không hay và người đó tuyệt đối dù có thấy con cũng coi như không, hiểu không? ( bác nói con chả hiểu )

– Sao quan trọng vậy bác , anh ta là diễn viên mà con gặp một lần rồi , cái hôm đầu thấy anh ta ngồi trên cao đấy ạ, chính anh này đeo mặt nạ.

– Con quên hết đi , nếu hôm đó không có nó bịa ra con là bạn gái thì ( bác thụt lại không nói nữa )

– Là sao ạ? Người đàn ông đó là ai mà đến bác cũng sợ vậy nhưng dáng vẻ anh ta rất quen con gặp ở đâu rồi ( bà dắt tay tôi đi ).

– Có nhiều thứ trong căn nhà này không được hỏi nhiều quá con ạ, ghi nhớ nhé con.

– À vâng ạ , cháu tò mò nên hỏi thôi, mai cháu cũng đi rồi .

– Ý của bác là con cứ ở lại thoải mái vì con là khách đặc biệt của ta, còn nếu là khách bình thường sẽ không vào đây được đâu ( bác cười kiểu ghê rợn)

– Bác, con nói câu này được không ạ, phấn trên mặt bị chảy rồi cái phấn hoa ý ạ.

– Uh, ta biết rồi phấn đó đánh vào dịp lễ hội thôi, con tẩy rồi còn gì.

– Ý con không phải con mà bác ạ ( tôi cúi đầu cười tủm, mẹ Bình lao ra trước gương )

– Ôi không, gương mặt xinh đẹp của tôi, vậy mà vừa nãy bác cũng đi khắp xung quanh( có lẽ họ quá quen với phong cách của bác rồi ). À, đi mua đồ với bác đi , bác cần người tư vấn.

Bà bịt mắt tôi rồi dắt tôi ra ngoài và bảo người làm:

– Hôm nay ta muốn tự lái xe còn đi mấy nơi nữa, các người không cần đi cùng. À , con đứng đây nhé bác vào lấy món đồ quan trọng, đứng yên nhé.

– Vâng !!!

Còn tiếp…

Kiếp yêu – Phần 15

05:37 |

– Gì thế này , cô làm gì ở đây thế?

– Tôi không biết đường về phòng cũ , thấy đường giống nhau quá tôi xin lỗi , tôi dậy luôn đây.

Người không còn chút sức lực rồi trượt tay nằm lăn xuống sàn.

– Này có tỉnh lại đi không? Thật là không hiểu sao mẹ tôi đưa cô về nữa??

Anh ta bế tôi về phòng tôi, tôi vẫn mơ màng ý thức anh ta bế mình người thật thơm , nhẹ nhàng dễ chị. Đặt tôi xuống giường tay tôi vẫn ôm cổ anh ta, rồi kéo mạnh môi anh ta và môi tôi chạm nhẹ một cái, anh ta bật dậy và quay đi. Cứ thế tôi ngủ ngon lành đến hôm sau, tôi dậy mở cửa ngáp ngắn dài hít thở.

– Hôm qua mình ngủ ngon quá nhưng mơ hay là mang máng anh ta bế mình nhỉ ( tôi lắc đầu) chắc ảo tưởng.

– Dậy rồi à con ( mẹ Bình tươi cười )

– Vâng, con xin chào bác ạ, bác ngủ ngon không?

– Ngon, ngon lắm …đi ăn thôi con.

Vừa đi quanh quanh ra nhà ăn cũng đi thật xa, ở đây như kiểu cung cấm cổ xưa vậy. Người làm đi một đoạn lại có tốp nam nữ, anh ta là nghệ sĩ thôi có cần phô trương vậy không? Vào nhà ăn tôi đói nên nhìn thấy đồ ăn là vui, đang định đo đũa gắp anh ta đi vào , tôi thụt lại.

– Ăn đi Tâm, đừng ngại con !!!

– À vâng, con mời mọi người ăn cơm ( tôi ăn như chết đói năm 45 ) từ tối qua con chưa ăn mà đồ ăn nhà bác rất ngon.

– Đúng là trẻ con, ăn nhiều vào con.

Tôi nhìn lên anh ta ngồi ăn không nói câu gì , ăn xong tôi no và bảo:

– Để con dọn cho không thể ăn không ngồi rảnh được.

– Để đó có người dọn con ạ !

– Thôi con dọn cho ạ ( vừa ôm bát lên bị trơn trượt xoảng cái , mẹ Bình nhắm tịt mắt lại )

– Để đó con ạ !

nhan-tinh-cua-chong-quy-xuong-van-xin-toi-giu-kin-moi-chuyen-

Mẹ Bình cười nhạt , còn anh ta vẫn điệu bộ không nói gì, ăn xong đứng lên. Tôi đi ra ngoài thấy ở một cái bình có nuôi mấy con giống lươn tôi bảo mẹ Bình.

– Đây là lươn đúng không ạ???

– Đúng rồi con !!!

– Nhưng sao nó to như rắn vậy ạ?

– Bác cũng không rõ!!!

– Để cháu thử nghiệm nhé.

– Thử thế nào ? ( tôi vào bốc một nắm muối )

– Bây giờ chấu rắc vào nó mà nó giẫy lên là lươn, nó không giẫy thì nó là con gì rồi.

– Uh, con làm đi ( tôi thả nắm muối vào lươn giẫy dụa chết đơ ra ) vậy là lươn hả con???

– Đúng rồi bác, lươn rồi .

Đầu bếp đi ra hô với mọi người :

– Khách của cậu chủ đến rồi , đặc biệt là vị đó rất thích uống máu lươn nên làm sao cắt tiết lươn thật ngọt dao hiểu chưa ( họ vâng, tôi và mẹ Bình nhìn nhau )

– Chết rồi, nó chết hết rồi sao cắt tiết được nữa bác.

– Chuồn thôi con ( bà dắt tay tôi đi )

Ra tới hồ nước bà và tôi ngồi bên hồ.

– Tâm này, ở quê con có bạn trai chưa?

– Đã từng rồi bác à ( tôi cúi đầu )

– Là người hôm qua đó hả ( tôi gật )

– Cậu ta tại sao lại như thế với con.

Tôi kể cho bà nghe mọi chuyện như tâm sự , bà khóc thút thít như trẻ con.

– Khổ cho con quá , sao lại có loại chị như thế cơ chứ con còn yêu cậu ta chứ?

– Con còn bác à, đó là sự thật nhưng con kiềm chế được cảm xúc và muốn nó nhạt dần đi, thời gian sẽ giúp con quên đi thôi ( bà xoa xoa tay tôi ) mà con trai bác đóng phim gì vậy?

Mẹ Bình ngạc nhiên:

– Sao con lại hỏi vậy???

– Thì con thấy anh ta đẹp như diễn viên không lẽ không phải, nhà bác còn to đẹp như hoàng cung thế này nữa.

– À ừ, thì nó kinh doanh không phải diễn viên.

– Kinh doanh gì vậy bác ( bác ấp úng ).

– Mà thôi bác và con đi bắt cá đi ( bác như thanh niên)

– Sao lại bắt cá ạ???

– Trong hồ có một loại cá mà ăn vào sẽ khỏe mạnh da đẹp hồng hào.

– Cá gì vậy bác?

Bác kéo tôi xuống.

– Đoạn này nông lội được còn đoạn trên kia chớ có lội nhé chỗ đó sâu.

Tôi và bác bắt cá cười vui vẻ mãi không bắt được con nào, anh ta đi qua, phía sau anh ta như bao gồm thư kí và người làm như kiểu vua thời nay vậy, đúng là giàu ở nước mình sang đây không đáng gì với họ, thấy tôi và bác cười nói, rồi trời lạnh sắn quần lên cười nói , anh ta lắc đầu rồi đi thẳng.

– Bác, con tính bắt kiểu này không ổn buốt hết chân rồi.

– Vậy làm thế nào con??

– Câu cá thì lâu, tốt nhất nên từ bỏ thôi bác à, để mai sưu tầm cái lưới vớt một mẻ là ra.

– Ý tưởng hay đấy con, vào phòng ta đi có thứ này cho con.( vào phòng bác đưa cho một bộ kimono cho tôi mặc), đẹp không bây giờ bộ này theo kiểu là lỗi mốt nhưng ngày đầu bác lấy bố thằng Bình cũng mặc bộ này đầu tiên.

– Cháu thấy đẹp mà ( bà kéo tay tôi)

– Con mặc thử bác xem.

-Nhưng mặc thế nào ạ, con không biết mặc.

Mẹ Bình giúp tôi thay rồi chải tóc cho tôi gọn gàng như người Nhật, đánh son đỏ nữa.

– Xong rồi ổn không ( soi gương thấy mặt như một con hề)

– Cháu thấy không ổn lắm ( tôi cười nhạt )

– Để yên ta trang điểm cho.

Rồi bác cũng đi thay đồ kimono của Nhật rồi dậy tôi điệu múa Nhật Bản, tôi giật mình nhớ tới mẹ.

– Bác cho con gọi nhờ cuộc điện với ạ, máy con hết pin rồi.

– Đây con tự nhiên đi, gọi cho mẹ à?

– Vâng ( bà thật hiểu ý)

Còn tiếp…

Vừa đá bạn gái cũ thì biết em làm sếp tổng của mình

21:02 |

Chắc hẳn anh ngạc nhiên lắm nhỉ, vì không ngờ gái dọn nhà vệ sinh lại nghèo như tôi hôm nay ngồi ở cái ghế sếp tổng này.

Yêu nhau được gần 3 năm thì Vy thúc giục Huy đưa mình về ra mắt bố mẹ để bàn tính chuyện cưới xin, vừa nói câu đó thì ngay lập tức Huy gật đầu đồng ý. Khỏi phải nói Vy hạnh phúc và hí hửng như thế nào, vậy nhưng chẳng hiểu Huy sắp xếp kiểu gì mà mãi đến tận gần 2 ngày anh biệt tích không nhắn tin, không gọi điện gì cả. Vy cũng lo lắng nhưng không dám gọi điện cho bạn trai vì nghĩ chắc hẳn Huy đang xin phép bố mẹ, dù sao đám cưới cũng là chuyện trọng đại của đời người.

Và rồi sau mấy ngày chờ đợi thì Vy cũng được Huy gọi ra ngoài hẹn gặp để nói rõ mấy chuyện, cứ tưởng bạn trai bàn với mình về thủ tục cưới xin. Nào ngờ vừa đến chỗ hẹn thay vì vui mừng thì Vy phải chết điếng khi thấy bạn trai của mình ôm hôn một cô gái lạ. Nhìn thấy Vy với khuôn mặt hốt hoảng mà Huy chỉ đứng cười một cách hả hê.

– Rốt cuộc là có chuyện gì ở đây vậy? Chẳng phải anh hẹn em ra bàn tính chuyện cưới xin cơ mà, sao anh lại ôm hôn cô gái kia…

– Cô nhìn thấy không hiểu hay sao mà con hỏi? Đây chính là cô bạn gái mới của tôi…vậy nên cái chuyện bàn tính đám cưới như cô vẫn nghĩ sẽ không bao giờ xảy ra đâu.

tin-nhan-luc-

( Ảnh minh họa )

– Anh…sao anh có thể đối xử với em như vậy chứ? Sao chỉ mới 3 ngày mà anh đã thay đổi…chẳng lẽ suốt từng ấy thời gian yêu nhau đối với anh không có ý nghĩ gì sao?

– Ý nghĩa ư? Nếu như cô không bàn tính chuyện cưới xin thì tôi vẫn còn chưa ruồng bỏ đâu. Với cô yêu thì được chứ cưới thì không bao giờ, cô nghèo như vậy thì tôi ngu gì mà cưới. Cô có giúp tôi thăng tiến trong sự nghiệp đâu mà nghĩ tôi lấy cô về làm vợ. Đừng có mơ nhé….

Nói rồi Huy ôm cô bạn gái mới bước đi để mặc cho Vy đau đớn không thể nào diễn tả nổi, Vy đã yêu Huy thật lòng…vậy nhưng cô không ngờ anh ta lại hèn hạ đến như thế. Đúng là suốt thời gian qua yêu nhau trước mặt Huy thì Vy vẫn luôn thể hiện mình là một cô gái nghèo. Vậy nhưng có một điều mà Huy không thể ngờ đó là lâu nay Vy giấu thân phận thật của mình, cô chẳng những không nghèo mà còn là con gái của chủ tịch một tập đoàn lớn có tiếng…và cái điều hay ho đó chính là Huy là nhân viên trong công ty của bố Vy.

Định bụng sau khi về ra mắt gia đình Huy thì Vy sẽ nói rõ về gia cảnh thật sự của mình, nào ngờ cô lại biết được bộ mặt thật của gã bạn trai hèn hạ. Gạt nước mắt Vy quyết trả thủ khiến cho Huy phải ân hận về quyết định cả mình, còn đối với Huy thì anh hả hê vô cùng vì không nghĩ ại đá dễ dàng được Vy như thế. Bây giờ đối với Huy đó là phải nhanh chóng cưới cô vợ giàu để thay đổi số phận, còn với Vy thì anh không một lần quan tâm vì đối với gái nghèo anh chẳng còn hứng thú.

Và rồi điều gì đến cũng đến, ngày hôm đó khi Huy hí hửng đến công ty vì anh vừa nhận được quyết định thăng chức từ vị sếp tổng mới của mình, khỏi phải nói anh sung sướng đến như thế nào. Vừa đá được cô bạn gái nghèo lại sắp hỏi cưới cô vợ giàu, đã thế lại được thăng chức…đúng là mọi chuyện quá đỗi may mắn đối với Huy. Thế rồi khi vừa đến công ty thì Huy lại được phen cười hả hê khi thấy Vy cô bạn gái quê mùa bị mình ruồng bỏ đang trong bộ dạng một cô lao công dọn vệ sinh..Tiến lại Huy nhìn Vy rồi cười khinh khỉnh..

– Bị tôi đá có vẻ đời cô còn tội tệ hơn đấy nhỉ? Nhưng mà nhìn qua thì có vẻ công việc này hợp với gái nghèo như cô đấy.

– Tốt nhất anh nên lo cho cuộc đời của anh trước đi. Đừng vội cười…

– Cuộc đời của tôi á? Từ khi đá cô mọi chuyện tốt đẹp cứ diễn ra mà thôi…ông trời không đứng về phía cô đâu. Nghèo như cô thì mãi không bao giờ có tiếng nói…

– Nghèo ư? Đúng là tôi nghèo thật…nhưng ít ra tôi vẫn làm sếp tổng của anh là được rồi.

– Nếu cô là sếp tổng thì tôi sẽ từ chức luôn. Thật nực cười…kỳ cọ cho sạch nhà vệ sinh đi…nếu cô không muốn mất việc.

Nói rồi Huy hả hê bước đi vì trong lòng anh đang rất mong chờ việc mình gặp sếp tổng về việc thăng chức. Vậy nhưng sau đúng 20 phút chờ đợi thì khi bước vào Huy chết điếng thấy Vy đang ngồi ung dung trên bàn sếp tổng….nhìn Vy bây giờ rạng ngời sang trọng đến mức Huy phải dụi mắt mấy lần mới nhìn ra..

– Cô…sao cô…lại ở đây…

– Có vẻ như khi vào làm ở công ty này anh chưa được học qua lớp giao tiếp hả? Tôi là sếp tổng của anh đấy…ăn nói cho tử tế vào.

– Cô…

– Chắc hẳn anh ngạc nhiên lắm nhỉ, vì không ngờ gái dọn nhà vệ sinh lại nghèo như tôi hôm nay ngồi ở cái ghế này. Vậy nhưng khổ nỗi là cái ghế này xưa nay vẫn là của bố tôi để lại cho tôi…thế nên tôi mới nói tôi nghèo những vẫn là sếp tổng của anh mà.

– Vậy ra cô thăng chức cho tôi là để trả thù sao?

– Trả thù? Anh nghĩ anh tôi rảnh đến mức ấy sao, xin lỗi nhưng anh không xứng đáng để tôi phải trả thù. Tôi đã định thăng chức cho anh…nhưng vì lúc nãy anh bảo nếu tôi là sếp tổng thì anh sẽ thôi việc. Vậy nên cứ thế mà làm nhé…

Nói rồi Vy cười khinh khỉnh gọi bảo vệ lôi Huy ra ngoài, đến tận lúc này Huy mới điếng người kịp hoàn hồn hiểu ra tất cả. Thật không ngờ cứ tưởng may mắn ai dè quả báo quá đau ập xuống đầu anh….

Đêm tân hôn nhà chồng phải tất tả đưa chồng vào bệnh viện

21:02 |

Đang tân hôn đến đoạn cao trào thì bỗng nhiên Tiến ngất đi vì tự nhiên “cái ấy” của vợ dở chứng bất thường, còn Thùy thì tái mặt khi thấy chồng thành ra thế này.

Vừa tốt nghiệp đại học xong cái Thùy đã gật đầu làm vợ Tiến luôn. 2 người mới yêu nhau được gần 1 năm nhưng Thùy đã muốn cưới rồi. Cô sợ không cưới sẽ mất Tiến vì anh rất dẹp trai lại dẻo miệng, lỡ để lâu cô nào cướp mất Tiến của cô thì nguy to.

23 tuổi nhưng Thùy vẫn còn ngây thơ, khờ khạo về nam nữ lắm. Trước ngày cưới 1 tuần tụi bạn dày dặn kinh nghiệm trong “chuyện ấy” đã mở vài buổi bổ túc cho Thùy khá cẩn thận. Nghe chúng nó bảo nếu không biết cách giữ chồng bằng khoản đó thì mất chồng như chơi nên Thùy sợ nghe và làm theo tất cả những lời chúng nó nói. Bởi từ lúc yêu nhau đến giờ ngoài cái ôm hôn Thùy và Tiến chưa đi quá giới hạn.

Ngày cưới đến được sánh vai bên ông chồng điển trai, tài giỏi Thùy hạnh phúc và hãnh diện lắm. Cô cứ cười tủm tỉm mãi và nhìn mấy cô gái đang nhìn vợ chồng Thùy với vẻ mặt tiếc nuối hậm hực, cũng đúng thôi mấy cô đấy không bằng lòng nhìn Tiến là chồng của Thùy mà.

Đám cưới vui vẻ, đầm ấm kết thúc vợ chồng Tiến đưa nhau về thay đồ rồi đi ra ngoài hít ít gió trời. Được cái tiệc cưới tổ chức ở nhà hàng nên Thùy chẳng phải dọn dẹp gì cả, vả lại nhà chồng cũng dễ tính thương cô như con gái ấy. Đi chơi đến tầm hơn 21h vợ chồng Thùy mới về, vừa về đến nhà mẹ chồng đã kéo Thùy vào tỉ tê.

Ngày cưới đến được sánh vai bên ông chồng điển trai, tài giỏi Thùy hạnh phúc và hãnh diện lắm (ảnh minh họa)

– Nhớ sinh cho mẹ thằng cu nhé. Con cố gắng chiều thằng Tiến để 9 tháng nữa mẹ có cháu bế nha.

– Dạ, nhưng con không chắc đâu ạ. Tại con cũng chẳng biết có đậu thai ngay được trong đêm nay không?

– Thế thì mới cần phải cố chứ, thôi lên đi không chồng nó đợi.

Vội vã lên phòng tân hôn Thùy sợ toát mồ hôi khi nghe mẹ chồng nói thế. Cô là đứa sợ trẻ con thì chớ mà mẹ chồng lại bắt đẻ ngay mới nguy hiểm chứ. Lên tới phòng Tiến giục vợ tân hôn luôn thì Thùy í ới bảo vào nhà tắm thay đồ đã. Cô nghe tụi bạn bảo trước lúc tân hôn là là phải xát bột ớt vào quần nhỏ để tăng hưng phấn trong chuyện đó. Làm thế này ắt hẳn chồng cô sẽ thích cho mà xem. Xong việc Thùy nhẹ nhàng vào phòng và tắt điện đi, vừa thấy vợ cái Tiến liền ôm lấy vợ cởi đồ ra mà tân hôn.

Nằm im để chồng thỏa mãn Thùy vừa sợ vô cùng, đây là lần đầu tiên của cô mà chồng không thấy giọt máu trinh thì chết. Cô nghe mọi người nói đêm tân hôn mà không có giọt máu trinh thì chồng sẽ khinh thường và đối xử chẳng ra gì cả. Đàn ông thật là…

Đang tân hôn đến đoạn cao trào thì bỗng nhiên Tiến hét lên rồi ôm “cái ấy” của mình kêu đau điếng.

– Ui cha sao “cái ấy” của anh lại phồng rát 1 cách đau đớn thế này. “Chỗ ấy” của em tự nhiên dở chứng hại anh thế à?

– Là sao cơ, cái gì bị phồng rát chứ? Mọi thứ của em vẫn bình thường mà.

– Đây bà nội, sao lại có bột ớt ở đâu thế này?

nguoi-yeu-cu-nhan-duoc-bai-hoc-nho-doi-vi-da-lua-doi-toi1

Cả nhà chồng phải đưa chồng vào viện vì sự cố… (ảnh minh họa)

– À, tụi bạn em nó bảo tân hôn thì phải xát bột ớt vào để giúp chồng thích chuyện này hơn? Anh thấy sao?

– Hả??? Đứa bạn nó xui dại em mà em cũng tin và làm thật ư?

– Vâng, bạn bè không tin nhau thì tin ai?

– Trời đất, sao em 23 tuổi mà vẫn gà, ngu ngơ thế nhở. Chúng nó trêu đểu em đấy và đây là hệ quả của việc “cái đó” của em dở chứng đó. Ui cha, đau quá…

– Hả??? Bọn kia xui dại em ư, thế không phải là làm anh vui mà hại anh à?

– Vâng, em khôn cho anh nhờ cái.

Vừa đau vừa tức vì vợ quá ngu Tiến quần ồm chạy vào nhà tắm cứu nguy thì vội đi anh không để ý đập đầu vào tường 1 cái đau điếng khiến Tiến ngất xỉu đi. Thấy chồng như vậy Thùy sợ gào thét ầm lên khiến cả nhà chồng vội chạy lên 2 đứa có chuyện gì. Thấy con trai “phần dưới” thì bị sưng đỏ còn đầu thì chảy đầy máu khiến ai nấy cũng sợ mà tất tưởi chở Tiến tới bệnh viện cấp cứu ngay tức thì. Ngồi đợi ở ngoài, mẹ chồng lườm Thùy rồi trách cô.

– Vợ chồng còn ở với nhau cả đời chứ có phải 1 hôm đâu mà mày bắt chồng mày làm tới mức này. Tưởng cô hiền, ngu ngơ ai dè lại là đứa ham hố “chuyện ấy” làm khổ con tôi đến nông nỗi này. Thằng Tiến có làm sao thì liệu hồn đấy. Tôi không tha cho cô đâu!

– Dạ, con xin lỗi mẹ ạ.

Bị nhà chồng chỉ trích Thùy chỉ biết cúi mặt nghe thôi. Cô không ngờ sự việc lại trầm trọng đến mức này, tất cả là tại cô ngu ngờ bị tụi bạn nó lừa mà. Ca cấp cứu kết thúc bác sĩ đi ra nói Tiến chỉ bị thương nhẹ không sao cả thì cả nhà chồng và Thùy mới thả phào nhẹ nhõm.

Vào thăm chồng Tiến nhìn vợ rồi bảo:

– Lần này anh tha cho vợ thôi đấy nhé, lần sau mà như thế này nữa là anh cho em biết tay đấy.

– Cảm ơn chồng, từ giờ em không nghe bọn kia xúi dại nữa. Thôi chồng nhanh bình phục đi rồi em đền bù cho chồng.

– Vợ định đền bù cái gì nào?

– Anh thích cái gì thì em đền cái đấy.

– Vợ nói đấy nhé, anh thích vợ đền cho anh 1 đêm tân hôn trọn vẹn.

– Gớm, anh vừa mới nhập viện mà đã đòi.

– Kệ, anh đã được làm đàn ông đâu.

Sự thật đau lòng về vết son nguệch ngoạc trên áo chồng

20:52 |

Anh nhìn trân trân vết son trên chiếc áo và lắc đầu, chỉ nói một câu: “Anh chịu! Hôm nay anh đi nhậu với lũ bạn cao học, toàn đực rựa, nhà hàng còn chả có tiếp viên. Mà anh cũng không say đến mức không biết gì. Anh chả biết cái thứ này ở đâu ra! Để yên anh ngủ!”

Tôi và chồng đến với nhau khi cả hai đều đã qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ. Anh và vợ cũ chia tay vì cô ấy ngoại tình, còn tôi và chồng chia tay vì chúng tôi không có con chung. Mặc dầu chồng cũ của tôi là người không có khả năng làm cha nhưng gia đình anh không ai tin điều đó, họ gây sức ép và chúng tôi chia tay sau nhiều năm mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Còn vợ cũ của anh là người khá xinh xắn, cô ấy ngoại tình với đồng nghiệp khi chồng đi công tác xa. Chính vì ám ảnh với cuộc hôn nhân cũ nên cả hai chúng tôi đều rất trân trọng những gì mình đang có.

vo-mang-bau-chong-lang-nhang-voi-co-hang-xom

Nhưng rắc rối của chúng tôi lại đến từ bé Bống, con riêng của anh. Sau khi bố mẹ ly hôn, bé ở với bố và ông bà nội cùng cô ruột. Vì thế, bố dường như là cả thế giới đối với bé.

Bước chân vào mối quan hệ này, ngay từ đầu tôi đã gặp phải sự phản kháng khá rõ của Bống. Bé không bao giờ chào tôi, không nhận bất kỳ món quà nào mà tôi tặng. Bữa cơm tôi nấu, dù đều là những món bé rất khoái, nhưng sau khi nhìn và chép miệng đầy thèm thuồng, bé buông đũa đứng dậy. Không ai nỡ quát mắng bé trước thái độ đó vì sợ bé sẽ nghĩ rằng vì có mẹ mới nên cả nhà quay lưng với con.

Tôi cố trò chuyện, cố gần gũi bé bao nhiêu, bé càng xa cách và tỏ thái độ bất cần bấy nhiêu. Chỉ một lần duy nhất, bé nói chuyện với tôi và là một câu đầy “đe dọa”: “Con chỉ có mẹ Mai thôi. Con sẽ không để cô cướp bố của mẹ con con!”

Chỉ đến khi bà nội và cô ruột của bé cùng ngồi nói chuyện, và cho bé biết bây giờ mẹ con đã đi xa rồi, sẽ không thể quay về với bố con con nữa, bố con là đàn ông nên không tự làm việc nhà được và cần có người chăm sóc, bố còn hay bị ốm nên rất cần có người ở bên thì bé mới chấp nhận để chúng tôi đi lại. Nhưng mọi chuyện có vẻ chỉ mới bắt đầu.

Chỉ một thời gian ngắn sau khi kết hôn, tôi phát hiện nhiều thứ “lạ” trên người hay trong cặp của chồng. Lần đầu tiên, là mùi nước hoa phụ nữ vương vấn trên áo của chồng. Tôi tự nhủ là do chồng làm việc với đối tác nên vương lại mùi nước hoa mà thôi. Sau đó, có lúc là một gói quà nhỏ trong túi xách, chỉ còn hộp mà không có quà ở trong. Tôi bắt đầu chột dạ và tra khảo chồng thì anh phủ nhận và nói: “Em biết lý do đổ vỡ cuộc hôn nhân đầu tiên của anh đúng không? Anh biết tâm trạng của người bị phản bội nên anh không bao giờ làm trò đó. Còn những thứ em thấy, anh chịu!”

Nhưng đỉnh điểm, một lần chồng đi làm về muộn, tôi đang loay hoay dọn dẹp, lúc lên phòng thì thấy anh thay vì cho quần áo vào giỏ đồ bẩn lại vứt giữa nhà, nghĩ anh mệt vì người có mùi rượu, tôi cầm áo định cho vào giỏ thì thấy rõ ràng vết son môi trên áo chồng, vết son nhỏ và mờ nhưng đủ cho tôi nhìn thấy. Tôi ngay lập tức dựng chồng dậy, gần như ném chiếc áo vào mặt anh và yêu cầu anh trả lời. Anh nhìn trân trân chiếc áo và lắc đầu, chỉ nói một câu “Anh chịu! Hôm nay anh đi nhậu với lũ bạn cao học, toàn đực rựa, nhà hàng còn chả có tiếp viên. Mà anh cũng không say đến mức không biết gì. Anh chả biết cái thứ này ở đâu ra! Để yên anh ngủ!”. Không chấp nhận lời giải thích của chồng, tôi khóc ầm ĩ, đòi ly dị.

Từ đó, tôi theo dõi chồng nhiều hơn. Tôi có đứa bạn thân khá giỏi về IT. Tôi nhờ nó cài đặt điện thoại của chồng tôi để khi có tin nhắn nào đến hay đi từ máy anh, nó sẽ chuyển về máy tôi. Một vài ngày đầu không thấy động tĩnh gì, tôi đã nghĩ chắc có hiểu lầm gì đó. Nhưng những ngày sau đó, nhiều tin nhắn liên tiếp đến máy anh nói những lời yêu thương. Thỉnh thoảng, từ máy anh cũng có lời đáp lại. Dù những tin này có chút gì đó không giống anh, nhưng tôi không đủ bình tĩnh để xem lại. Sau vài ngày, tôi quyết định sẽ nói chuyện với chồng. Tôi không muốn lại một lần nữa gặp một cuộc hôn nhân không trọn vẹn.

Trưa hôm đó, tôi hẹn gặp chồng ở quán quen chúng tôi thường lui tới khi còn yêu. Tôi yêu cầu chồng đưa điện thoại cho mình, mở phần tin nhắn, như tôi nghĩ, không còn một tin nào trong đó. Tôi đưa máy của mình cho anh và giải thích rõ việc tôi làm thời gian qua. Anh chỉ nhíu mày, không nói gì, im lặng và đứng dậy định đi về. Tôi không đồng ý mà yêu cầu anh nói rõ chuyện này nếu không chúng tôi sẽ chấm dứt. Nhìn vẻ cương quyết của tôi, anh buồn bã nói: “Đấy là số của bé Bống. Con bé bảo bố mua cho con điện thoại để có việc gì còn gọi bố. Bố đừng cho mẹ (con bé vẫn gọi tôi là mẹ) biết, con không thích. Nghĩ cũng không có gì sai, anh mua cho con cái di động rẻ tiền đề phòng có việc cần. Anh không nghĩ con bé lại làm vậy. Nhưng anh chưa bao giờ thấy tin nhắn đến máy anh cả, không hiểu sao trong máy em lại có”.

Sững người, tôi nhìn lại điện thoại, tất cả tin nhắn đến và đi từ máy anh đều vào buổi tối, là thời gian bé hay cầm máy bố để chơi game và xem hoạt hình. Tối hôm đó, anh nói chuyện với con nhưng lén gọi điện để tôi và ông bà cùng cô của bé ở phòng bên có thể nghe thấy. Con bé thú nhận, từ vết son môi, mùi nước hoa, vật lạ và những tin nhắn đều là sản phẩm của bé. “Con xem trên mạng, con thấy họ làm vậy nên con làm theo! Con không muốn bố ở với mẹ. Con muốn ở với mẹ Mai cơ!”

Tôi không nghĩ rằng mới chỉ 9 tuổi bé đã nghĩ và làm được những việc như vậy. Dù tôi hết lòng quan tâm và yêu thương nhưng không hiểu sao bé lại suy nghĩ và hành động như vậy. Chẳng biết sau này, bé còn làm những gì và tôi cũng không biết phải làm sao để con có thể đón nhận tình cảm của mình!

Chưa sinh con mà chị dâu mình đã “làm vua làm chúa” trong nhà

20:37 |

Chị dâu kết hôn với anh trai mình sau khi hai người quen nhau 6 tháng, chắc cưới vì cái thai trong bụng chứ yêu đương gì mà 6 tháng đã ễnh bụng ra như thế.

Từ nhỏ mình đã mong muốn có một người chị gái, thế nên từ ngày nghe tin anh trai lấy vợ, mình thích lắm. Đơn giản vì mình sắp có đồng minh, sắp có người cùng sở thích. Đặc biệt khi biết chị dâu mang bầu càng quý chị hơn. Nhưng thật sự chị dâu khiến mình vỡ mộng, mình càng cố gắng lại gần thì chị lại càng tìm cách xa, mình giúp đỡ khi chị mang bầu thì chị cứ nghĩ mình là bà hoàng nên cho mình cái quyền hống hách. Mình thấy sau những tháng ở chung, chị đúng phải nói là “quái thai”.

Sẽ có rất nhiều người nói mình là giặc bên Ngô nên khó khăn, tìm cách kể xấu chị dâu mình. Nhưng cứ nhìn qua cách sống, đối nhân xử thế với những người trong gia đình thì mọi người sẽ thấy được. Dù mới chỉ xuất hiện trong gia đình có năm tháng thôi, nhưng chị đã khiến cuộc sống cả gia đình bị lộn tung lên.

Chị về làm dâu, 23 tuổi đầu mà không khác gì một đứa trẻ không biết gì, đến những nghi thức chào hỏi người lớn trong nhà chị cũng không biết. Chỉ khi nào bố mẹ mình hỏi thì chị mới trả lời chứ bình thường là không chào hỏi ai.

Thậm chí có lần chị đi chơi về nhìn thấy người lớn trong nhà mà cũng không thèm chào hỏi lấy một câu mà bước thẳng lên phòng. Khi được nhắc thì chị lại cãi là chào rồi, già điếc nên không nghe thấy.

bi-kich-cua-co-gai-chap-nhan-kiep-chong-chung-vi-cuong-yeu
Thật sự nhiều lúc mình thấy chị được chiều như bà hoàng luôn. (Ảnh minh họa)

Chị vừa cưới bầu đã to, không công ăn việc làm gì nhưng cả nhà mình rất thông cảm, chẳng ai ý kiến gì với chị. Luôn tạo mọi điều kiện cho chị nghỉ ngơi, mẹ mình về hưu rồi nên việc cơm nước cũng như dọn dẹp trong nhà mình cố gắng làm hết. Hoặc những lúc mẹ bận việc cỗ bàn thì đều bắt mình phải làm chứ không bao giờ bắt chị dâu làm.

Đặc biệt mẹ chỉ cần nghe mình phàn nàn chị dâu một tiếng thôi thì mẹ sẽ mắng mình ngày, mẹ bảo chị chửa nên mệt cần nghỉ ngơi. Thật sự nhiều lúc mình thấy chị được chiều như bà hoàng luôn, nhưng chính vì cái ngôi hoàng ấy mà chị chẳng coi ai trong nhà ra gì thì phải.

Cả ngày chị cứ nằm ườn trên xem tivi, đến cái phòng cũng không thèm dọn, bừa bãi không có lấy một chỗ mà ngồi. Đến mức mẹ mình còn phải vào dọn hộ thì thật sự mình cạn lời với chị. Đến bữa ăn gọi xuống ăn, mình chỉ có nhờ chia bát cho mọi người mà chị cũng phụng phịu.

Anh trai mình đến ông bà, bố mẹ cũng chẳng gắp, chỉ gắp thức ăn cho chị, nhưng nếu không thích là chị nhăn nhó, quát anh trai mình trước mặt cả nhà: “Đã bảo không ăn cái đó mà” rồi: “Mặn chết đi được, ăn thế nào nổi”. Thức ăn thì cứ dùng đũa khều thức ăn tung lên để tìm miếng mình thích. Nhìn chị ăn mà ông bà, bố mẹ mình ái ngại mà không dám nói điều gì. Đơn giản vì sợ tâm trạng chị không tốt ảnh hưởng đến cháu như những gì mẹ mình nói.

Mình biết mẹ thương anh trai mình lắm nên từ ngày anh lấy vợ biết vợ không có việc làm nên gần như mẹ không bao giờ lấy tiền sinh hoạt của anh chị. Mẹ thỉnh thoảng còn cho tiền anh để dẫn vợ ra ngoài ăn món chị thèm cũng như mua sắm đồ bầu cho chị.

Nhưng trái với việc biết ơn thì chị dâu mình lại thường xuyên dè bỉu, đá đểu mẹ mình. Tất cả những câu chuyện của anh chị trong phòng, mình ở kế bên đều nghe thấy hết. Chị ra sức đá đểu nhà mình là giàu có mà lại ki bo, cho con cái được có từng ấy tiền. Anh trai mình có nói thế nào chị cũng càng cố gắng nói thật to như muốn để cho bố mẹ mình biết. Nhiều khi thấy mẹ cúi gằm mặt xuống, lặng lẽ bước thật nhanh qua phòng anh chị khiến cho mình chỉ muốn đập cửa xông vào cho anh chị biết một trận.

Nhưng ông bà và bố mẹ mình thì vẫn có sự khoan dung đến lạ với chị ấy. Lúc nào ông bà nội mình cũng nói với mình là chị “trẻ người non dạ”, miệng ác nhưng tâm rất từ bi. Mình đã cố gắng để nghĩ tốt và cố gắng tỏ thái độ bình thường với chị như lời dặn của ông bà bố mẹ mình. Vì mình không muốn những người thân trong gia đình mình phải phiền lòng khi thấy mối quan hệ chị em trong gia đình bất hòa.

Nhưng việc mà chị rủa ông bà nội mình để chị đỡ phải chứng kiến những cảnh ăn uống bẩn thỉu cũng như lú lẫn của ông bà thì thật sự mình không thể nào bỏ qua và chấp nhận được nữa.

Mình nói thì chị nhảy cẫng lên, sừng sổ cãi nhau với mình như một kẻ vô học. Rồi lại giả vờ đau bụng, bắt anh trai mình đưa đi khám. Dù kết luận của bác sĩ là mọi thứ bình thường, nhưng về nhà vẫn làm mình làm mẩy, đổi lỗi tại mình nên bị động thai. Cả nhà mình lại lo lắng rồi suýt xoa chăm sóc cho chị. Mọi người mắng nhiếc mình là hỗn, không tôn trọng chị dâu…anh trai mình thì hằn học và đẩy mình và ném một câu nói lạnh lùng “cháu có sao thì cả đời này tao không nhìn mặt mày”.

Nhìn cái thái độ dương dương tự đắc của chị mà mình chán quá, không biết sau khi sinh con xong, chị còn làm vua làm chúa gì trong gia đình mình nữa!

“Em lừa mẹ chồng hay gã chồng ngốc của em thì được, chứ giấu sao nổi anh” – Phần 3

20:27 |

Chấp nhận “gạt” hàng xóm để con có bố

Bị dồn vào đường cùng, mẹ bàn với tôi sẽ đi “lừa” cô Tư nhà hàng xóm để con có bố.

Phải nửa tiếng sau tôi mới hoàn hồn từ nhà người yêu về lại phòng trọ. Cả đêm hôm đó, tôi lại đi lang thang với suy nghĩ bỏ con. Nhưng tôi không muốn. Tôi sợ di chứng, càng sợ những nỗi ám ảnh nếu mình bỏ nó. Sau mấy ngày mà tôi sút xuống 38 kí vì suy nghĩ quá độ. Vì quá mệt mỏi nên tôi ngất xỉu khi đang làm. Sau đó, tôi được bệnh viện cho nghỉ phép hai tuần để dưỡng sức.

Tôi thu dọn về quê, dự định sẽ ở chơi với bố mẹ vài hôm rồi tự nguyện xin đi công tác Sài Gòn một thời gian. Sau đợt công tác, tôi sẽ ở hẳn trong ấy, rồi sinh con luôn để tránh điều tiếng. Nhưng đúng là người tính không bằng trời tính.

Mẹ tôi nhìn đã biết tôi bầu. Mẹ khóc suốt hai ngày nhưng vẫn cố giấu bố tôi. Sau cùng, mẹ bảo tôi chịu khổ, chịu nhục một chút, chấp nhận lấy con cô Tư (hàng xóm gần bên nhà tôi) để hợp thức hóa đứa trẻ.

Tôi sững người. Con cô Tư, tôi vốn biết rõ hơn ai hết. Anh ta hơn tôi 2 tuổi nhưng khù khờ, thần kinh không được bình thường. 27 tuổi vẫn chỉ ở nhà mẹ nuôi. Tôi lấy anh ta chẳng khác nào dấn thân vào địa ngục lần 2.

tim-tai-mat-may-ngay-gap-lai-ban-than-va-con-trai-cua-co-ay1
Đám cưới của chúng tôi diễn ra nhanh đến nỗi ai cũng bất ngờ. (Ảnh minh họa)

Nhưng mẹ tôi nói cô Tư rất hiền, lại chỉ có một đứa con trai. Chồng cô mới mất, để lại nhiều tài sản và đất đai. Nếu tôi chấp nhận lấy anh ta, cô ấy chắc chắn thương chiều tôi. Rồi tôi sinh cháu cho cô ấy, cô ấy càng chiều tôi hơn nữa. Sau này nếu không muốn sống nữa vẫn có thể ly hôn, chỉ cần hợp thức hóa cái thai trong bụng.

Ngẫm đi ngẫm lại, tôi đồng ý. Vì gần nhà nên tôi thường xuyên sang nhà cô Tư chơi. Thành-con cô ấy- cũng thích chơi với tôi lắm. Quả nhiên không ngoài mong đợi của tôi, chỉ mấy ngày sau, Thành đã một hai đòi mẹ phải cưới tôi cho anh ta. Khi mẹ Thành sang nói chuyện, mẹ tôi cũng làm bộ một chút. Tôi cũng tỏ vẻ không muốn cưới. Cô ấy theo nói suốt hai ngày sau, tôi mới chịu.

Đám cưới của chúng tôi diễn ra nhanh đến nỗi ai cũng bất ngờ. Đêm tân hôn, Thành ngây ngô ôm gối xuống nền nhà nằm, nhường giường lại cho tôi. Anh nói anh thương tôi, không muốn tôi nằm lạnh. Nhìn Thành, nỗi cay đắng trong tôi cứ trào lên. Tôi xót cho tôi, xót cho Thành. Tôi còn tự hỏi tôi trở nên độc ác, thủ đoạn như vậy từ khi nào?

Sau khi cưới, tôi không ở trọ nữa mà đi đi về về. Mãi sau đó cả tuần, Thành mới đụng vào người tôi. Nhưng mọi thứ đều rất vụng dại, nhanh chóng. Mọi người trong làng thấy bụng tôi ngày càng to thì đồn đoán tôi có bầu nên chọn Thành úp sọt. Họ cho rằng một người như tôi không thể nào lấy Thành làm chồng được.

Mỗi khi nghe thế, mẹ chồng tôi đều gạt đi. Mẹ khẳng định rằng tôi và Thành là bạn từ nhỏ, có tình cảm cũng thường tình. Thành tuy thần kinh không được ổn định như người khác nhưng tính tình hiền lành, lại chiều chuộng tôi. Nói chung, chẳng ai nói xấu được tôi khi mà mẹ chồng bênh kỹ như thế.

Biết tôi có bầu, mẹ chồng tôi mừng lắm. Mỗi ngày, bà đi chợ đều mua một bịch nước mía cho tôi. Rồi bà còn nấu gà hầm, giò hầm cho tôi ăn. Bà không cho tôi đụng vào bất cứ thứ gì trong nhà nữa. Mẹ tôi đã nói đúng, lấy Thành, tôi không khổ, mà còn sung sướng hơn rất nhiều. Chỉ có điều, đôi lúc mẹ nhìn tôi rồi thở dài, tôi biết trong lòng mẹ cũng lấn cấn chuyện lừa cô Tư và Thành lắm, nhưng chót lỡ rồi thì phải lo cho bản thân thôi.

Đến khi tôi sinh con đầy tháng, ngày làm lễ đầy tháng, mẹ chồng đưa tôi cuốn sổ tiết kiệm với số tiền lên tới 300 triệu. Bà nói cái này là để tặng đứa con của tôi. Bà biết đứa bé này không phải là con của Thành nhưng bà vẫn muốn giữ cho Thành một mái nhà, nếu chẳng may bà có mệnh hệ gì. Bà tin vào nhân cách của tôi, dù tôi không thương Thành nhưng tôi vẫn sẽ đối xử tốt với Thành.

Tôi sững người đánh rơi cả cuốn sổ trên tay. Tôi đâu ngờ mẹ chồng lại tốt với tôi như thế. Bà ra khỏi phòng rồi tôi mới dám khóc…

(Còn tiếp)

Đánh cược – Phần 13

20:17 |

Tôi vào lấy hộp y tế. Tôi đến tủ rượu để lấy rượu thật sự muốn hoa cả mắt. Toàn những loại rượu đắt tiền nổi tiếng thế giới. Tôi cứ thắc mắc tại sao anh ta lại giàu đến như vậy. Còn trẻ như thế đã có quyền lực đến đáng sợ. Tôi vào phòng để băng vết thương cho anh ta.

– Cậu đưa tay tôi băng lại cho ạ.

– Ừ.

– Tay cậu đẹp quá.

– Cô lo làm đúng việc của mình đi.

– Vâng. Tôi run hết cả người.

– Cô trả lời câu hỏi lúc này của tôi.

– Câu hỏi gì thưa cậu ?

– Cô tên gì ?

– Tôi tên Nguyễn Huỳnh Hải Yến thưa cậu.

– Cô nói sao ?

Cậu chủ nhìn tôi với vẻ mặt đầy kinh ngạc. Tôi cũng không rõ lí do vì sao ?

– Cậu sao thế ạ ?

– Không có gì ? Cô xuống bếp đi, sẵn tiện gọi thằng Hiển lên cho tôi.

– Vâng.

Tôi vừa đi vừa gãi đầu. Sao khi nghe tên mình cậu chủ lại như vậy. Lúc nãy dì Năm cũng hỏi mình về tên, tên mình có gì mà ai cũng tò mò thế không biết.

– Anh Hiển, cậu chủ gọi anh.

– Ừ, anh lên liền.

– Hôm nay anh phải về trọ để nói chuyện với em.

– Ừ, anh biết rồi em làm việc đi.

– Có chuyện gì vậy cậu ?

chang-nguoi-vo-nao-lai-khon-kho-nhu-toi

– Mày mau đi điều tra về cô gái giúp việc đó.

– Có chuyện gì sao cậu ?

– Cô ta trùng tên với Hải Yến.

– Vâng tôi sẽ làm ngay.

Hiển ra ngoài, tôi thấy anh ta gọi điện thoại cho ai có vẻ lén lút.

– Alo, cô Thảo à ? Tôi Hiển đây.

– Sao ? Có việc gì ?

– Cậu chủ đã nghi ngờ cô gái lúc làm việc ở nhà cậu là Hải Yến.

– Mày nói sao ? Nhưng có thật nó là Hải Yến không ?

– Cô ấy là Hải Yến người con gái ở VT mà cậu chủ yêu thương năm xưa. Tôi cần cô can thiệp để cậu không biết cô ấy cũng chính là Hải Yến ( từ đầu có chi tiết Hiển yêu Hải Yến nha, và cậu ta làm vậy vì muốn Yến yêu cậu ta ). Cậu chủ nghi ngờ nên bảo tôi điều tra về cô ấy.

– Bây giờ cậu cứ cung cấp thông tin giả về cô gái kia cho Đình Quân. Cứ ở đâu khác chứ không phải VT.

– Vâng, tôi hiểu rồi.

Yến và Hiển về phòng trọ.

– Anh nói rõ đi. Tại sao anh bảo anh lên công ty ở đó giúp ông chủ rồi ngủ ở đấy mà bây giờ em lại thấy anh ở nhà cậu chủ.

– Anh mới hỏi em thì đúng hơn. Cậu chủ của em là ông chủ công ty anh, nên việc anh ở đó đối với em là kì lạ lắm sao ?

– Em.. em không biết cậu chủ cũng là ông chủ của anh.

– Còn em ? Sao tự dưng em lại có mặt ở ngôi nhà đó ?

– Em đến đó giúp việc.

– Vậy nếu anh muốn em thôi việc ở đó được không ?

– Tại sao chứ ? Hôm qua em không gặp anh thì không sao cả. Hôm nay em gặp anh thì anh lại bảo em thôi việc. Anh giấu em nhiều quá đó cả cái hình xăm đôi cánh chim ưng nữa.. Anh có bao giờ trả lời em đâu.

– Anh xin lỗi vì lớn tiếng nhưng ông chủ của anh phức tạp lắm. Em ở đây nếu làm phật lòng người ta thì làm sao ?

– Em không sao hết, em chỉ làm rồi về, em không quan tâm đến họ thì làm gì phật lòng ? Thật sự tôi không hiểu nổi tại sao mình kiên quyết đến thế. Kiên quyết ở lại ngôi nhà đó nhưng không biết vì điều gì.

– Em còn cố cãi hay sao ?

– Anh là cái gì mà lại xen vào cuộc sống em như thế? Em làm chứ đâu phải anh làm tại sao anh như vậy?

– Thôi được rồi. Em cứ làm như ý em muốn. Anh không nói nữa. Anh có điện thoại, em đợi anh 1 tý.

– Tôi nghe đây thưa cậu.

– Chuyện lúc chiều tao nhờ mày thế nào rồi?

– vâng em điều tra được rồi ạ. Cô ta tên Hải Yến đúng như cô ta nhưng cô ta quê ở Sài Gòn và là con của một cửa hàng buôn bán nhỏ thưa cậu.

– Ừ.

Sau cuộc điện thoại Hiển vui hẳn lên tôi cũng không hiểu vì sao.

Tôi hỏi nhưng anh ấy chỉ nói không có gì. Tôi về phòng suy nghĩ mông lung, thì con Hoàng lay tôi.

– Ê có việc gì đấy? Sao ủ rũ thế kia?

– Hoàng này, mày trước giờ có yêu chưa?

– Mày nhìn tôi thế này thì có cho nó yêu cho à?

– Mày lại thế. Nhưng nghe tôi hỏi này. Ví dụ như mày gặp lại một người mình từng gặp sơ qua chỉ 1 lần nhưng không rõ người đó. Mày chỉ nhớ như kiểu suy đoán thì mày có cảm giác quen thuộc không?

– Theo tôi nghĩ, nếu người lạ hoàn toàn thì đâu có lí do gì mà tự dưng gặp người lạ lại có cảm giác thân thuộc. Chỉ khi là người quen thân thiết hay từng gặp qua thì có cơ may có cảm giác đó mày ạ. Sao thế? Sao tự dưng hỏi thế?

– Không có gì đâu. Lâu lâu nói chuyện tâm lý thế mà. Thôi ngủ đi. Nốt ngày mai là nhập học rồi đó cô à?

– Ok gơ. Vẫn không bỏ được tính cụ non đó nhỉ?

– Nó ngấm vào máu rồi thưa cô.

– Thôi ngủ đi. Định tám đến sáng à?

Sáng hôm sau, như thường lệ tôi vẫn đến đó làm như thường. Hôm nay tôi được làm công việc tôi thích đó là chỉnh sửa lại căn phòng ngập hoa hồng đó.

– Này, con làm cẩn thận đó. Có khó khăn gì cứ bảo dì phụ cho, nhớ đừng làm hư nha con. Cậu đuổi việc luôn là tôi đấy.

– Vâng dì, tôi hí hửng cầm chổi xô, nước, kéo đủ thứ vào dọn dẹp.

Mở cửa ra tôi thật không tin vào mắt mình. Toàn bộ căn phòng đều trải đầy hoa hồng.

Còn tiếp…